Hà nội, 22/7/2014

Nhanh quá.. Mới đó mà giờ đã được 4 tháng rồi. Từ 22/3 đến hôm nay 22/7/2014…

Lần đầu đạp xe xa như vậy, hơn 200km.

img_3585

Tôi rất thích cảm giác được sống trong những khoảnh khắc – dù đó là hiện tại, quá khứ hay tương lai. Lúc đó, cảm tưởng như mình với khung cảnh xung quanh như hòa vào làm một, lâng lâng, phê phê, tê tê, thời gian như dừng lại, không, đúng hơn là tua chậm lại – một cách có chủ đích để mọi giác quan của tôi có thể đắm chìm vào, thỏa sức bơi lôi, vẫy vùng trong cái bể bơi đa chiều được tạo nên bởi không gian và thời gian. Tôi nghĩ đấy là cảm giác được sống thật sự!

Từ khi yêu em, tôi được sống nhiều hơn.

img_3599 img_3573

Em là một cô gái rất hứng thú với việc lưu giữ lại những khoảnh khắc, những kỉ niệm. Em thích viết lại các cuộc hành trình mà chúng tôi đã trải qua cùng nhau, chọn lọc những bức ảnh đẹp nhất hay là những lúc em chụp lại đóa hoa hồng tôi tặng em vào ngày 20/10 , hộp quà em tự làm cho tôi vào ngày14/2 với tất cả sự hồn nhiên say mê của 1 đứa trẻ.. Và tôi thường bị em trách vì không chịu hợp tác trong việc giữ lại những kỉ niệm của 2 đứa. Oan thật..

img_3540

Tính tôi rất thích sự hoài niệm, tất nhiên là tôi muốn được lưu lại những khoảnh khắc đáng nhớ..Để chứng minh cho em, tôi quyết định viết lại đầu đuôi câu chuyện đạp xe đi Quảng Ninh của 2 đứa.

Trước Tết bọn tôi có kế hoạch là đạp xe xuyên Việt …

Vèo một phát , hôm nay là ngày 14/11 , lại gần 4 tháng trôi qua, chứa đựng trong đó 3 tháng xa nhau giữa em và tôi. Và hôm nay tôi mới bắt đầu kể lại cuộc hành trinh từ góc nhìn của một người ở tương lai.

Cảm giác trước lúc đi hồi hộp lắm, cứ là lạ, có chút gì đó lâng lâng đầy hứng khởi cho chuyến đi , có một chút dè dặt khi nghĩ tới những gì sắp xảy ra, những việc mà bọn tôi phải vượt qua.  Tại thời điểm quyết định đi quảng ninh, tôi vẫn còn đó dự định sang Séc sau khi làm xong luận văn. Con người tôi thật kì lạ, cảm xúc lên rất chậm, mặc dù vẫn biết là sẽ phải xa nhau, sẽ có những điều ko chắc chắn, nhưng mọi thứ chỉ vỡ ra khi em và tôi đối diện với nhau qua nhiều cuộc tranh luận. Tôi đã quá ích kỷ?? Vô tâm?? Chỉ mải nghĩ đến những điều hay ho chờ đợi tôi ở Séc, ko còn thời gian để quan tâm cảm xúc của em ư??.. Chính tôi lúc đó còn không biết rằng tôi yêu em rất nhiều, em đã làm cho tôi thấy tôi yêu em nhiều đến mức nào… Và sau thời gian đó, tôi quyết định ở lại Việt nam…

img_3476Chuyến đi thật tuyệt vời.!! Đêm đầu tiên, chân tay mỏi rã rời,  cơ thể như nhảy lên 1 trạng thái khác, siêu-xay-da chăng, phát hỏa bừng bừng… Đã vậy, trời còn mưa lê lết, bẩn vãi đái, xích xe dính bẩn, làm cho mỗi lần đạp chân nặng càng thêm chì.. Trên đường chỉ biết lặng nhìn nhau cưởi, không đủ sức mà trò chuyện.. Ăn trưa xong ở Sao Đỏ, mời được nửa chặng đường, ca này khó nhằn rồi… Cứ lê lết vậy mà chiều tối cũng tới được Uông Bí, chỉ nuốt được bát cháo, ăn thêm 2 quả vịt lộn lấy sức, loanh quanh 2 vòng tìm về nhà nghỉ, đường phố vắng lặng, thanh niên đi học đâu hết, bờ hồ bán trà đá rộng vãi ra, bàn ghế nhiều vô kể mà chỉ lác đác vài bóng người đi tìm chút hương vị buổi đêm.. Và bọn tôi quyết định về ngủ.. Đêm chân em nóng ran, quật rầm rầm, tội nghiệp, chân tỏa nhiệt..

img_3574

Sáng dây, đâm đầu ra quán bún ăn – ngon kinh khủng, cứ cắm đầu nuốt ừng ực, xong ra quán ca phê làm ly đen đa, bắn 2 điều thuốc nữa, đời đẹp như mơ.. Quay đầu đi rửa xe, sẵn sang cho ngày tiếp theo.. Trên đường đi có ghé qua tuần châu chơi, 2 đứa lăng nhăng, đạp long vòng, không có dịp gì . tuần châu vắng teo, im phăng phắc, nghe rõ tiếng sóng, chụp ảnh, nô đùa. Ôm hôn. Hé hé, có người yêu sướng quá!!! Nhưng sau một hồi lâu chơi đùa với đầu sóng ngọn gió , chợt để ý rằng thế qué nào mà ko có cái đếch chi ăn ở đây, khổ  , đói gần chết,… Vậy mà ra khỏi tuần châu còn vượt cạn nốt qua cầu Bãi Cháy, em đạp xuôi gió thổi ngượcm cứ đạp mãi đạp mãi không thấy chân trời, cho mày biết thế nào là sức cùng lực kiệt, nghĩ đến còn dream ở nhà mà muốn trào nước mắt, khổ cho em , cứ bóp còi tinh tinh trả lời tôi đầy nghẹn ngào =))))…

Hồi ký đạp xe

Sang bờ bến kia, cuối cùng cũng tìm được quán cơm rang dưa bò, không ngon lắm, chén đại cầm hơi vậy.. Rồi tối đến tìm được khách sạn khang trang giá bình dân.. Sắp đến cuộc nhậu bên bờ biển.. Buổi tối, sau khi rời khách sạn , bọn tôi tìm đến1 quán vỉa hè, ăn bún cháo cho qua rồi quyết định đi ăn tu hài. Chọn mãi được 1 quán , xông vô gọi ngay 2 suất kèm 2 sài gòn.. Tu hài ăn cảm giác ngọt đến kì lạ, thấm đẫm trong từng tế bào nước miếng, trong lúc trời thì mưa, gió biển thổi se se mát mát vào da thịt, lồng ngực căng tràn hơi thở của biên, và trái tim ấm nồng khi ở cạnh người yêu thương- , em ngồi đối diện tôi, tu thêm 1 hớp bia,  cảm giác viên mãn đến tột cùng,..

Đêm thứ 3 đi xe bus về đến nhà, có kịp ăn bún ngan .. Về nhà tắm rứa xong, nhìn mặt bọn tôi hốc hác cả ra, nhưng tuổi trẻ mà, nhiều lúc hơi bị máu quá, trời lạnh căm căm,, vẫn vác xe máy chạy lên phố gặp hội bạn quẩy như thường,,, hôm sau hậu quả thế nào, tôi đây không còn nhớ rõ…!!

SHARE
Previous articleKHÔNG GIAN MÙ
Next articleThói quen quyết định tương tai – Sức mạnh của tập trung ( Chương 1 ) – Bình phẩm
Tôi ngồi xuống, trước màn hình máy tính, những gì muốn viết ra bây giờ là một bản liệt kê, đánh giá hay phân tích có thể giúp tôi hiểu rõ và nắm bắt được con người của mình. Từ tính cách, sở thích, đam mê, nhận thức về con người , thế giới xung quanh…Tôi muốn lôi ra hết, bằng hết thì thôi tất cả những gì có ở bên trong mình để trình bày theo một trình tự giúp tôi có thể hiểu rõ ràng và tường tận con người tôi nhiều nhất có thể…

LEAVE A REPLY