Chiến lược tập trung #2

Thành công là kết quả của sự tập trung chứ không phải của phép lạ

Thành công ở đây tôi hiểu là phát huy hết tiềm năng trong con người tôi. Tìm mọi cách, mọi điều kiện giúp cho hạt giống trong tôi được nảy mầm và đâm hoa, kết trái.

Sự tập trung ở đây là rèn luyện và thay đổi tư duy, để định hướng thói quen ( những việc làm thường xuyên ) vào một mục đích nhất định. Với tôi mục đích đi là phát huy tối đa tiềm năng trong con người tôi. Đó có thể là tận hưởng những khoảnh khắc của cuộc sống, có một cơ thể cường tráng và khỏe mạnh, một trí tuệ sáng suốt và minh mẫn, một tình yêu đầy đam mê và hoang sơ, cuồng dại.

Tôi đã đọc được 2 chương cuốn sách “ Sức mạnh của tập trung”. Mục đích khi đọc chỉ là để trau dồi thêm cho trí óc.

Quan điểm của tác giá đó là mỗi người khi sinh ra đã được ban tặng một tài năng độc nhất. Có người tài năng thiên bẩm đó đã phát lộ rất sớm, nhưng có người phải mất hàng năm trời, thậm chí cả đời cũng không tìm ra. Và điều đó dẫn đến một kết cục là con người không sống với và phát huy được hết tiềm năng của chính mình.

Và mỗi người cần phải nắm rõ điểm mạnh và điểm yếu của bản thân mình, những việc mình hiểu biết rõ, làm giỏi và những việc mình làm kém. Từ đó sắp xếp, phân bổ lượng thời gian chủ yếu để tập trung vào điểm mạnh, vào việc phát triển tiềm năng, tài năng thiên bẩm của bản thân. Và đó là chìa khóa cho việc có được một tương lại tỏa sáng.

Giống như trong tiểu thuyết kiếm hiệp, có rất nhiều môn phái khác nhau, rất nhiều loại võ công khác nhau và cơ địa của mỗi người sẽ có nền tảng phù hợp để rèn luyện tới cực đỉnh một loại võ công nhất định.

Tất cả đều bắt đầu từ việc hiểu rõ bản thân mình, đi liền với quá trình tìm hiểu con người của chính mình. Đây là một hành trình dài, rất dài, không rõ điểm dừng.

Nhớ lại hồi còn đi học cấp 2, cấp 3, trong môn hóa học có một vấn đề là xác định thành phần hóa học của một hợp chất. Phương phâp làm đó là cho thử phản ứng với một số chất đã được chọn lựa trước để tìm ra thuộc tính chung nhất rồi từ đó dần dần đi sâu vào thuộc tính riêng biệt. Và tôi cho rằng bản chất của con người cũng vậy, cũng có thể được chia ra những nhóm chung nhất cho đến những nhóm riêng biệt, cái khó ở đây là con người luôn vận động và phát triển không ngừng, môi trường xung quanh cũng thế. Nhưng mà những thuộc tính cơ bản, thuộc về bản chất chắc chắn là không thay đổi.

VD :  Loài voi với nhau sẽ có cùng thuộc tính là có ngà, to béo, sống theo đàn… voi nhỏ, voi con hay voi bố, voi mẹ đều vậy cho dù có phát triển thành voi ông, voi bà…

Tóm lại, ý của tôi ở đây là muốn xác định được thành phần cơ bản của các chất cấu thành bản chất của con người mình, thì có 1 cách đó là đem đi thử phản ứng với các chất khác có trong môi trường. Đây là phương phá thử và sai.

“Cái mình nghĩ mình là” và “ cái mình là” nó rất khác nhau. Suy nghĩ luôn thay đổi, bản chất thì không như vậy. Phải thử mới biết mình có hợp không ? Có làm được không? Có khả năng phát triển không?.

 

SHARE
Previous articleThói quen quyết định tương tai – Sức mạnh của tập trung ( Chương 1 ) – Bình phẩm
Next articleBỘ LẠC VUI VẺ
Tôi ngồi xuống, trước màn hình máy tính, những gì muốn viết ra bây giờ là một bản liệt kê, đánh giá hay phân tích có thể giúp tôi hiểu rõ và nắm bắt được con người của mình. Từ tính cách, sở thích, đam mê, nhận thức về con người , thế giới xung quanh…Tôi muốn lôi ra hết, bằng hết thì thôi tất cả những gì có ở bên trong mình để trình bày theo một trình tự giúp tôi có thể hiểu rõ ràng và tường tận con người tôi nhiều nhất có thể…

LEAVE A REPLY