Tôi ơi đây là đâu

Em ơi nên tỉnh lại chăng

Sự dịu êm là đây

Sao còn phải lang thang khổ sở

Anh ơi tìm kiếm cái chi

Một chén trà với ông tôi

Bé ơi phải biết khóc bông hoa tàn

Còn ngại ngần điều chi, còn ai nghe chuyện bông lúa

Phảng phất một điều gì, không ai rõ

Dằn vặt làm chi, dày vò nhau làm gì

Đã đầy rồi, Nhắm mắt lại thôi Ai ơi

Le lói, co quắp, sụp đổ mất rồi

Chị tôi biết mở mồm với ai?

Bình an, bình yên ai không khát

Xa quá, mông lung quá, gần quá, thật quá

Sớm kịp không, nhanh còn kịp không?

Can đảm lên em, cũng chỉ đến vậy thôi

Nói đi, sống vậy là ngớ ngẩn

Thả nó ra đi, Đừng giam cầm nỗi đau

Nơi đây vực thẳm chênh vênh vô thức

Em có còn nhận ra chính mình.

Cha mẹ giận con rưng rưng nước mắt

Thương cho sự giản dị

Con phố lạnh lẽo mù lòa

Gió mệt mỏi lê theo hạt bụi về xa, xa

Như chưa từng được yêu thương

Là ngóng chờ

Từng hạt nhớ, hạt thương.

Là buông lơi, là phai mờ

Hun hút nhân ảnh

Là lãng quên,

Những nụ cười trong khu vườn còn leo lắt

Bầu trời xanh đục ngầu những đôi mắt.

Mặt đất nâu đục ngầu những cõi lòng…

 

 

 

 

 

SHARE
Previous articleTrần
Tôi ngồi xuống, trước màn hình máy tính, những gì muốn viết ra bây giờ là một bản liệt kê, đánh giá hay phân tích có thể giúp tôi hiểu rõ và nắm bắt được con người của mình. Từ tính cách, sở thích, đam mê, nhận thức về con người , thế giới xung quanh…Tôi muốn lôi ra hết, bằng hết thì thôi tất cả những gì có ở bên trong mình để trình bày theo một trình tự giúp tôi có thể hiểu rõ ràng và tường tận con người tôi nhiều nhất có thể…

LEAVE A REPLY